Dự án phục trạng là hành trình lội ngược dòng thời gian để tìm lại những đặc điểm thuần chủng nguyên thủy của các giống chó bản địa. Đây là sự kết hợp giữa nghiên cứu lịch sử, khảo sát thực địa và di truyền học hiện đại.
Khôi phục kiểu hình: Tìm lại các đặc điểm ngoại hình đặc trưng đã bị mai một do lai tạp (ví dụ: bờm cổ của chó Bắc Hà, xoáy lưng kiếm của chó Phú Quốc).
Ổn định bản năng: Bảo tồn tập tính săn mồi, khả năng bảo vệ chủ nhân và sự bền bỉ đặc trưng của chó vùng cao/biển đảo.
Xây dựng cộng đồng bảo tồn: Kết nối những người nuôi có tâm huyết để tạo ra một mạng lưới nhân giống không vì mục đích thương mại.
Chó Bắc Kinh thuần chủng
Chó Bắc Kinh lai
Các chuyên gia đi đến những vùng sâu, vùng xa (như các bản làng người Mông trên đỉnh Tây Bắc hoặc các hộ dân sống lâu đời trên đảo Phú Quốc) để tìm kiếm những cá thể "chó đầu dòng" – những con chó ít bị ảnh hưởng bởi các giống chó ngoại lai nhất.
Sử dụng bảng tiêu chuẩn giống để đo đạc kỹ lưỡng:
Tỉ lệ khung xương, hộp sọ.
Kiểm tra răng, sắc tố lưỡi và chất lông.
Lấy mẫu xét nghiệm ADN để loại trừ các yếu tố lai tạp cận huyết.
Đây là bước quan trọng nhất để tránh cận huyết. Dự án sẽ lập biểu đồ phối giống giữa các dòng máu khác nhau để giữ vững các gene trội tốt và loại bỏ các gene lặn gây dị tật.
Chó con sinh ra phải được theo dõi từ khi mới lọt lòng đến khi trưởng thành (ít nhất 18 tháng) để đánh giá xem các đặc điểm phục trạng có ổn định qua các thế hệ hay không.
Những cá thể đạt chuẩn sẽ được cấp mã số định danh, gắn chip theo dõi và đưa vào danh sách "Nguồn gene dự trữ" của quốc gia hoặc hiệp hội.
Giữa những đỉnh núi mờ sương của Hà Giang, Lào Cai, có một giống chó "hổ không đuôi" cực kỳ tinh khôn nhưng từng có lúc tưởng như mất hút vì bị săn lùng quá mức hoặc lai tạp lung tung.
Nếu Phú Quốc là vương giả miền biển, thì H’Mông Cộc chính là gã thợ săn lừng lẫy của đại ngàn.
Các nhà bảo tồn đã phải lặn lội vào tận những bản làng xa xôi nhất ở Đồng Văn, Mèo Vạc. Họ tìm những chú chó sống cùng đồng bào người Mông – nơi mà sự biệt lập của địa hình vô tình trở thành "bức tường" bảo vệ bộ gene nguyên thủy khỏi làn sóng chó ngoại lai.
Mục tiêu là tìm lại những cá thể có khung xương to, thủ lớn, và đặc biệt là chiếc đuôi "cộc tự nhiên" Đó là những chú chó có bản năng canh gác cực tốt, chỉ trung thành với một chủ và cực kỳ lì lợm.
Từ vài cá thể "đầu dòng" quý giá, dự án đã bắt đầu thiết lập các trạm bảo tồn ngay tại bản địa. Họ hướng dẫn bà con cách nuôi dưỡng khoa học, tránh phối giống cận huyết để giữ cho thế hệ sau luôn khỏe mạnh và giữ được cái thần thái "lạnh lùng" đặc trưng.
Hồi sinh Shiba Inu giống như việc nhặt nhạnh từng mảnh vỡ của một báu vật sau chiến tranh vậy. Sau năm 1945, bom đạn và dịch bệnh đã quét sạch gần như toàn bộ giống chó này. Các nhà bảo tồn Nhật Bản lúc đó phải lặn lội đến tận những vùng núi hẻo lánh nhất để tìm lại 3 "mảnh ghép" cuối cùng: Shinshu Shiba (vùng Nagano), Mino Shiba (vùng Gifu) và San'in Shiba (vùng Tottori/Shimane) để tạo ra giống Shiba hiện đại ngày nay.
Họ đã kiên trì sàng lọc, loại bỏ những cá thể lai tạp với chó Tây để "đúc" lại một chú Shiba thuần chất Nhật nhất. Kết quả là từ vài con chó sót lại trong rừng sâu, Shiba đã hồi sinh ngoạn mục để trở thành "Quốc bảo" và là biểu tượng văn hóa toàn cầu như bạn thấy hôm nay.
Bạn có tin được không, ngay tại hòn đảo Jindo – nơi mà giống chó này được tôn vinh là "Báu vật thiên nhiên số 53" của Hàn Quốc – vẫn có những góc tối khiến người yêu chó phải thắt lòng. Hồi năm 2021, người ta đã phanh phui một trang trại "địa ngục" ngay trên đảo. Tại đây, 65 chú chó Jindo – những đứa con cưng của xứ sở Kim Chi – lại bị nhốt trong những cái lồng sắt rỉ sét, bẩn thỉu, chỉ để chờ ngày... lên bàn nhậu. Thật mỉa mai khi một biểu tượng quốc gia lại bị đối xử không bằng một con vật hoang dã, chỉ vì lòng tham của con người.
May mắn là, ánh sáng đã đến kịp lúc:
Tổ chức HSI (Humane Society International) đã nhảy vào cuộc, phối hợp với chính quyền để dẹp tan cái lò mổ này. 65 sinh mệnh tội nghiệp cuối cùng cũng được hít thở bầu không khí tự do, thoát khỏi mùi hôi thối và cái chết cận kề.
Không chỉ dừng lại ở việc cứu ra, những chú chó này còn được "xuất ngoại" sang Mỹ và Canada. Ở đó, chúng không còn là "thịt", mà là những thành viên thực thụ trong các gia đình mới, được ngủ trên nệm êm và chạy nhảy ngoài sân cỏ.
Nếu nói về bảo tồn ở Trung Quốc, không thể không nhắc đến Ngao Tây Tạng. Có thời điểm giống chó này bị "thổi giá" lên tới hàng triệu đô, dẫn đến việc nhân giống vô tội vạ và làm mất đi cái chất hoang dã vốn có.
Chính phủ Trung Quốc và các hiệp hội bảo tồn đã phải siết chặt quản lý, thiết lập các vùng bảo tồn ngay tại Tây Tạng và Thanh Hải.
Họ tập trung tìm lại những cá thể có khung xương khổng lồ, bờm dày như sư tử và đặc biệt là bản tính hung dữ, trung thành để bảo vệ đàn gia súc trước chó sói và báo tuyết.
Hiện nay, Ngao Tây Tạng đã dần quay lại đúng vị thế là một "hộ thần" của vùng cao nguyên, thay vì chỉ là món hàng xa xỉ trong các biệt thự ở thành phố.